Người ta luôn cảm thấy ngột ngạt

Người phụ trách nhiệm bảo tàng có thể cười rúc rích như đứa trẻ còn người phụ nữ có vai vế trong xã hội thì lại nhún nhẩy như một cô gái điếm. Đến nửa đêm thì căn phòng đã chật cứng người và khó lòng xê dịch. Thế rồi ban nhạc tới, màn trình diễn bắt đầu và mọi người chuyển sang một hướng mới, càng lúc càng cuồng nhiệt hơn. Đến một lúc nào đó thì đám đông cũng phải giải tán, nhưng đến trưa thì tất cả lại bắt đầu như cũ vì mọi người dần dần xuất hiện trở lại. Ít có người nào đến nhà xưởng chỉ duy nhất một lần. Người ta luôn cảm thấy ngột ngạt nếu như lúc nào cũng phải lặp đi lặp lại lối cư xử giống nhau và đóng mãi một vai trò mà công việc và nghĩa vụ áp đặt cho họ. Họ mong mỏi tìm được một nơi chốn hay một khoảnh khắc mà họ có thể đeo lên một chiếc mặt nạ, được hành xử khác với ngày thường và trở thành một con người khác. Đó là lý do vì sao người ta tôn sùng các diễn viên, các diễn viên thường ít nghiêm tú và được thoải mái làm khác với con người thật ngoài đời của họ, điều mà ai ai cũng đều ao ước. Bất cứ môi trường nào cho ta cơ hội diễn một vai trò khác hay trở thành một diễn viên đều làm ta thích thú. Đó có thể là môi trường do ta tạo ra giống như nhà xưởng của Andy Warhol, hay một nơi mà ta đưa đối tượng của ta đến. Ở những môi trường như thế, ta không thể cảnh giác bất cứ điều gì. Không khí vui chơi và cảm giác là tất cả mọi thứ đều được cho phép ngoại trừ sự nghiêm túc đứng đắn sẽ xua tan mọi phản ứng. Những nơi như thế sẽ khiến ta say sưa. Để tạo trở lại ấn tượng này, ta hãy nhớ áp dụng phương pháp của Warhol là biến nơi mình ở thành một chương trình truyền hình trẻ em. Ta phải giữ cho bầu không khí luôn vui vẻ nhẹ nhõm, đầy trò giải trí, tràn ngập tiếng ồn và màu sắc, đồng thời cũng hơi hỗn loạn. Nơi đó không có áp lực cũng chẳng có trách nhiệm và những lời phê phán. Một nơi mà ta có thể tự đánh mất mình. Vào năm 1746, một cái gái mười bảy tuổi tên Cristina cùng người cậu linh mục của mình đến thành phố Venice ở Ý để kiếm một tấm chồng. Cristina sinh trưởng trong một ngôi làng nhỏ nhưng lại có rất nhiều của hồi môn để tặng người chồng mà nàng sẽ trao thân. Nhiều thanh niên ở Venice rất muốn lấy nàng nhưng không một ai được nàng nhìn tới. Sau hai tuần tìm kiếm vô vọng, nàng và cậu chuẩn bị quay về.